“Con tôi năm nay 16 tuổi. Cháu vẫn không biết tôi đến đây, tham dự và lắng nghe với vai trò một người mẹ có con là người đồng tính. Tôi, thật sự rất bối rối…” – câu chuyện bị dở dang khi cô đưa tay quệt nước mắt, ngăn nỗi xúc động đang trào dâng. Cả khán phòng yên lặng.
Tôi may mắn được tham dự cùng ICS tổ chức buổi gặp gỡ trao đổi giữa các phụ huynh và bạn bè của cộng đồng đồng tính, theo dự án PFLAG tại Việt Nam sau nhiều tháng thai nghén vào một ngày cuối tháng 8. Trong không gian ấm cúng và gần gũi, tôi có thể cảm nhận sự hòa hợp giữa hai thế hệ. Không chỉ riêng tôi, mà chắc chắn một điều rằng, tất cả các bạn đồng tính tham dự ngày hôm đó có thể cảm nhận sự hạnh phúc rất lớn trong lòng mình khi chính tai được nghe những lời chân thật từ bậc sinh thành.
Năm nay tôi 21 tuổi. Khi tôi bước vào giai đoạn dậy thì, nhiệt huyết và cháy bỏng, tôi cũng như bao người khác, dành tặng cho mình và cộng đồng một mơ ước vĩ mô, là cải thiện cái nhìn của xã hội với chính những người đồng tính. Đó là khi tôi ý thức đầy đủ giá trị giới tính của mình. Một thời gian sau, như bây giờ, tôi mới thực sự hiểu, rào cản lớn nhất của mình không hẳn là xã hội, mà là chính những ràng buộc mang tên là gia-đình. Tôi đã quên, chính những điều nhỏ nhất lại là những điều khó nhất.
Như mọi người, tôi cũng có một gia đình. Và tôi tự hào rằng mình có một người mẹ vĩ đại. Cuộc sống ở thành phố hối hả đôi khi vô tình đẩy cho sự xa cách của hai thế hệ ngày một lớn, tôi nghĩ vậy. Đứa con sống trong vỏ bọc thành thị của mình. Ông bố bà mẹ thì sinh sống trong không gian đầy mùi mồ hôi và tiền bạc. Từng có lúc tôi hay kể cho mẹ tôi nghe về một câu chuyện tình nào đó mà tôi vừa trải qua, nhưng với một danh xưng và tên gọi khác: “À mà mẹ biết không, con Hương lớp con…” hay như “À, mà mẹ tin nổi không, thằng Hưng nó vậy mà…”. Những câu-chuyện-của-mình được tôi “biến tấu” trở thành những câu chuyện-mang-tên-người-khác. Có những lúc tôi thật buồn vì câu chuyện tình cảm của mình không suôn sẻ, tôi lại trở về với mẹ để òa khóc và lại tiếp tục kể cho mẹ nghe sự-đồng-cảm-lạ-kì của mình dành cho người khác. Tôi nghĩ mình nên nói thật, nhưng tôi đọc được trong ánh mắt mẹ một nỗi mong manh mà tôi tin rằng, chỉ cần tôi không khéo léo, thì nỗi buồn ấy có thể tràn khắp nơi. Tôi giấu mẹ suốt một thời gian dài, về nỗi cô đơn của chính mình, về người ấy và những lần cô độc.
Nhưng tôi tin bất kì bà mẹ nào cũng là một vị thánh đáng kính trọng. Mẹ tôi luôn vậy, chỉ cười khi lắng nghe tôi nói, đưa ra mọi lời khuyên mà cuộc sống này đã dạy cho bà. Tôi nghĩ rằng bà biết đâu là câu chuyện-của-con-trai-mình và đâu là câu chuyện-của-kẻ-khác. Và rồi một buổi sáng đẹp trời, bà gọi tôi dậy thật sớm chỉ để xác minh xem có thật sự tôi có mặt trong tấm ảnh trên một diễn đàn đồng tính nam hay không. Tôi những tưởng mình đã có một cơn thịnh nộ. Nhưng mẹ tôi, người phụ nữ tuyệt vời, đã im lặng và không đề cập đến chuyện đó thêm một lần nào. Tôi bỗng dưng trở nên co rút.
Vài ngày sau, mẹ tôi chủ động đề cập việc muốn biết thế nào là đồng tính, gay… Tôi ngạc nhiên vì mẹ tôi đã tìm hiểu những điều này nhiều hơn tôi có thể tin mẹ tôi biết được, vì lúc nào trong mắt tôi, mẹ cũng chỉ là một bà nội trợ cặm cụi. Từ một người lắng nghe, bà chủ động trở thành một người hỏi. Từ một người đứng “hậu phương”, mẹ tôi trở thành người ngoài “tiền tuyến”. Với tôi, bà lúc này là động lực để tôi làm nhiều việc.
Ngày họp mặt lần đầu tiên của PFLAG, tôi đã lặng người đi trước những lời tâm tình quá thật. Tôi và những bạn có người thân tham dự ngày hôm đó đã suýt chực trào đến nhiều lần. Có những người mẹ, xuất hiện bên con và không nói lời nào. Có những người mẹ, đến một mình và nói rất nhiều về những trăn trở. Tôi nhớ mãi câu nói “Làm sao để tôi tiếp cận con tôi mà tránh làm tổn thương nó nhất?”. Tất cả chúng tôi đều đã im lặng rất lâu cho một câu trả lời.
Đôi khi, chúng tôi tự dẫn mình vùi vào trong suy nghĩ cô đơn của chính mình. Mà chúng tôi quên bẵng đi mất sự lo lắng chúng tôi có thực sự hạnh phúc hay không lại trở thành trách nhiệm ở những người thân thuộc. Trong buổi gặp gỡ, tôi được hiểu hơn một phần những gì mẹ tôi đã và đang chờ đợi. Rất nhiều hình ảnh ngôi nhà, rất nhiều trái tim và rất nhiều cái ôm được vẽ nên, dù là trong nước mắt hay sự bối rối trước câu hỏi “Bạn mong muốn điều gì nhất cho con mình khi biết nó là đồng tính?”. Tôi thấy trong những đôi mắt đó, dù là ráo hoảnh hay đẫm nước, đều luôn mang trong mình một mong mỏi, là nụ cười, là niềm vui. Đã có nhiều hơn một câu chuyện buồn, và đã có nhiều hơn những cái nắm tay hạnh phúc trong buổi gặp mặt.
Tôi trở về nhà. Và tôi kể cho mẹ tôi về tất cả những gì tôi thấy, những lời tôi đã nghe và những điều tôi đã chia sẻ. Bà cười, vẫn tiếp tục công việc của mình ở nhà, và nói tôi hãy kể cho bà nghe những người bạn đồng tính xung quanh mình. Lần đầu tiên, tôi kể cho bà nghe những người bạn của mình bằng một chất giọng tự hào nhất và đầy tình cảm nhất khi tôi đã có thể hiểu được mẹ tôi đang cần hiểu điều gì.
Mẹ tôi cũng chỉ cười. Nhưng tôi cảm thấy hôm đó nụ cười của mẹ tôi là nụ cười tươi nhất kể từ sau khi tôi được sống thật với mình. Bởi tôi luôn tin vào câu nói của các bà mẹ ngày hôm đó, rằng “Dù cho con tôi là ai, tôi vẫn mong con tôi hạnh phúc. Dù lần đầu tiên tôi biết được mọi chuyện, tôi thật sự rất bối rối. Vì dù ai nói gì, thì nó hãy là con của tôi”.
Kết thúc buổi gặp gỡ đầu tiên của cộng đồng PFLAG, mọi thứ đã để lại một dấu ấn tích cực cho những người tham gia. Chúng tôi đã có nhiều hơn những bước đi kết nối giữa những-con-người-cô-đơn-luôn-mong-nhau-hạnh-phúc.
Tôi thích và nhớ mãi câu nói, cũng là tâm trạng chung của nhiều người mẹ đã tham gia vào ngày hôm đó: “Làm thế nào để tôi có thể tiếp cận con tôi mà tránh làm tổn thương nó nhất?”. Sẽ là một câu hỏi lớn cho những bước đi dài cho những chặng đường tiếp theo của ICS.
Theo ICS.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét