Giọng nói, cử chỉ và cả ngôn ngữ cơ thể của tớ tự tiết lộ những bí mật mà tớ luôn cố gắng giữ kín với mọi người xung quanh và với chính bản thân tớ
Từ nhỏ, tớ đã biết mình khác biệt. Tớ mềm mỏng, nhút nhát và dịu dàng, tớ giống con gái hơn con trai và đôi khi ở mức độ nào đó tớ cảm giác muốn có chút sinh lực nam tính. Suy nghĩ theo cách đó có phải tớ đúng là một đứa con gái?
Mỗi ngày tớ nhìn thế giới xung quanh với con mắt sợ hãi và cầu trời để không ai thấy những điều sợ hãi của tớ. Tận sâu thẳm có những điều tớ không hiểu được, nhưng tớ biết chắc tớ khác biệt với mọi người. Tớ sống bình thường và vẫn biết rằng mình khác biệt, tớ cứ lớn lên như thế… để rồi cuối cùng, cái gì phải đến, cũng đã đến.
Hồi lớp một, tớ mang một con búp bê Barbie đến lớp trình diễn và kể chuyện. Tớ rất thích con Barbie đó nhưng phải cố làm ngơ như không có cảm giác gì, cho đến đầu năm lớp năm, tớ vẫn luôn tỏ ra là một thằng con trai "đúng nghĩa" mặc dù không dễ dàng chút nào.
Một lớp học với 20 đứa trẻ, một ngôi trường mới nhưng tớ không ngờ được rằng ngay trong ngôi trường ấy, lớp học ấy, tớ gặp lại một người bạn đã học cùng từ năm lớp một, và nó đã thẳng thừng tuyên bố: "NAM LÀ NGƯỜI ĐỒNG TÍNH ĐẤY, CẬU TA ĐÃ MANG BÚP BÊ BARBIE ĐẾN TRƯỜNG!". Không hiểu sao tự nhiên tớ lại cảm thấy phấn chấn. Trái tim đầy yêu thương của tớ mỉm cười và biểu lộ rằng: ĐÚNG ĐẤY!
Tớ đã làm thế, sự bối rối bỗng nhiên bị tớ cất giấu trong sâu thẳm trái tim, chẳng ai biết được nỗi buồn sâu kín của tớ mỗi khi tớ nhắc đến chuyện "mình là người khác biệt". Và ngay vào lúc này đây, không có điều gì thay đổi được tớ, tớ quyết định sẽ sống thật với chính bản thân mình.
Tớ cũng tin chắc một điều, đó là tớ đã thấy một vài người khác cũng... như tớ, khác biệt, kỳ lạ, và có một nỗi buồn sâu sắc vì phải che giấu toàn bộ sự thật ngột ngạt về những khác biệt.
Tớ đã trải qua rất nhiều thăng trầm cho đến thời điểm này, bị đấm vào mặt hàng ngày, bị nhìn với ánh mắt phân biệt, bị gọi là đồng tính, gay, cô gái... thậm chí ngay cả trong ngôi nhà mà tớ sống. Tớ luôn được hỏi những câu hỏi như: "Sao bạn chỉ chơi với con gái?" hoặc "Công chúa của tôi tại sao bạn nói chuyện như vậy?" hoặc là "Giọng nói của bạn nghe có vẻ nữ tính quá"...
Tớ còn nhớ về một cô giáo, mà giờ thì tớ mới hiểu và rất biết ơn cô... Một thằng bé nói: "Nam trông giống người đồng tính nhỉ", tớ sững người và mặt cứ tái mét đi. Cô đứng lên và nhấn mạnh với thằng bé đó: "Một người nhìn như thế nào thì giống đồng tính?". Thằng bé đó im bặt.
Tớ đã quá quen với việc trở thành trò cười vào những lúc như thế, và cũng không ai bao biện cho tớ. Vào ngày cuối cùng ở trường khi tớ hỏi một cậu bé xem cậu ta có muốn đi bộ về nhà với tớ không. Một giáo viên khác của tớ tỏ ra choáng váng: "Trước đây cô chưa bao giờ thấy em nói chuyện với một cậu bé khác"!
Tớ qua lớp 5 với những lần bị đánh đập thâm tím và tinh thần phấn chấn cũng trôi đi theo thời gian, tớ biết rằng tớ sẽ phải lớn lên và sẽ còn nhiều sự đau đớn hơn nữa đang chờ đón...
Bước vào lớp 6, tớ trở nên nhút nhát và trầm lặng hơn bao giờ hết, giọng nói của tớ là tâm điểm của những bình luận nữ tính, thậm chí còn thẳng thừng bị gọi là đồng tính hay nhẹ hơn thì bị hỏi "tớ có phải là đồng tính không"...
N.Nam

0 nhận xét:
Đăng nhận xét